Tôi đến Tràng An vào một ngày mưa lạnh, nhưng không vì thế mà làm bớt đi vẻ đẹp mà thiên nhiên dành tặng cho vùng đất này, vẫn trầm trồ và bị mê hoặc bởi những kiến tạo tuyệt đẹp của Tràng An. Rất khó để diễn tả cảm xúc khi con thuyền bắt đầu xuôi dòng, khi bến đã mờ xa, trước mắt mở ra là những rặng núi đá vôi sừng sững lấp ló dưới làn sương mờ, tất cả chỉ có thể khiến tôi lặng người ngước nhìn trong sự thán phục khó hiểu trước sự kỳ vĩ của thiên nhiên.

Tôi đến Tràng An vào một ngày mưa lạnh, nhưng không vì thế mà làm bớt đi vẻ đẹp mà thiên nhiên dành tặng cho vùng đất này, vẫn trầm trồ và bị mê hoặc bởi những kiến tạo tuyệt đẹp của Tràng An. Rất khó để diễn tả cảm xúc khi con thuyền bắt đầu xuôi dòng, khi bến đã mờ xa, trước mắt mở ra là những rặng núi đá vôi sừng sững lấp ló dưới làn sương mờ, tất cả chỉ có thể khiến tôi lặng người ngước nhìn trong sự thán phục khó hiểu trước sự kỳ vĩ của thiên nhiên.

Tràng An – vẻ đẹp những ngày đông 1

Từng dãy núi lấp ló dưới là sương mờ. Ảnh: Internet

Tràng An mùa này không ồn ào, náo nhiệt như những ngày đầu năm mà bình yên đến lạ với màu sắc trầm ấm của mùa đông. Làn sương trắng phủ kín những dãy núi trùng điệp, cây cối cũng đang thay màu lá mới, điểm xuyết trên nền nước xanh biếc là màu tím hồng của hoa súng và những con le le thi nhau ngụp lặn tìm mồi. Nước ở Tràng An mùa nào cũng thế, sạch và trong đến nỗi làm người ta có cảm giác rằng chỉ cần với tay xuống, là có thể chạm được rêu hay nhón được từng hòn sỏi. Khung cảnh bình yên với những cảnh đẹp thơ mộng khiến tôi cứ tiếc nuối ngắm nhìn ngay khi khuất tầm mắt và rồi lại vội vàng đắm say nhìn theo những cảnh đẹp mới như vừa được cắt ra từ một bức tranh.

Tràng An – vẻ đẹp những ngày đông 2

Chỉ cần với tay là có thể chạm đến từng khóm rêu. Ảnh: Vũ Đức Thịnh

Thuyền bắt đầu đưa tôi xuôi vào phía những hang động xuyên qua núi. Mùa này, nước dâng cao hơn mùa hè, khiến tôi chẳng thể ngồi thẳng lưng trên thuyền khi vào hang. Trong hang là cơ man những mỏm nhũ đá mà mẹ thiên nhiên ngẫu hứng đặt để không theo bất kì hình dạng nào, những cột đá xuất hiện bất thình lình, nước róc rách chảy từ trần hang rơi xuống như thể chẳng hề quan tâm đến việc nhỏ tong tong vào bất kì ai. Cảm giác ngạc nhiên vì sự độc đáo trong lòng hang chưa dứt thì từ trong hang động tối hắt ra một luồng ánh sáng và khung cảnh hoang sơ, bao la lại dần hiện ra tới khi con người lại lọt thỏm giữa trời thiên nhiên.

Đây không phải lần đầu tiên tôi đến Tràng An. Nhưng mỗi lần đến nơi này lại cho tôi những cảm xúc rất khác. Trên hết, đó là sự bình yên thật sự len lỏi đến tận sâu trái tim. Tràng An luôn là một nơi hoàn hảo cho những ai muốn sống chậm, muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên nhiên một cách từ từ, chậm rãi, thả tay là chạm xuống làn nước trong xanh, hít hà không khí trong lành và mùi hương của cỏ cây hoa lá. Tràng An cứ mãi hùng vĩ, an yên giữa cuộc sống bộn bề, sầm uất.


Tin bài: Linh Linh