Tôi đến Tam Cốc vào những ngày đầu thu dịu mát. Có lẽ ai cũng biết, Tam Cốc đẹp nhất vào mùa lúa chín, khi nơi đây được khoác lên mình chiếc áo vàng rực rỡ của những cánh đồng lúa chín vàng óng ánh. Nhưng để có thể lắng nghe được âm thanh của đất trời, được thả hồn mình vào không gian yên bình, êm đềm mà thơ mộng thì thu sang chính là thời điểm tuyệt vời nhất.

Nằm ở xã Ninh Hải, huyện Hoa Lư, cách thủ đô Hà Nội khoảng 100km về phía Nam, Tam Cốc – một bức tranh thủy mặc đẹp đến mê hồn. Đây không phải lần đầu tiên tôi đến nơi này, nhưng lần nào cũng thế, vẻ đẹp mà thiên nhiên dành tặng cho vùng đất này luôn khiến tôi trầm trồ và bị mê hoặc bởi những kiến tạo tuyệt đẹp. Ngồi thuyền xuôi theo dòng sông Ngô Đồng, len lỏi trên dòng nước trong veo, những cánh chuồn chuồn ánh lên trong nắng dịu, mùi hương nhẹ nhàng của hoa súng thoang thoảng bay trong giób điểm thêm vài bông sen còn lại của mùa hè, một bức tranh thiên nhiên hiền hòa, yên bình hiện ra trước mắt, những dãy núi trùng điệp ẩn hiện, màu xanh của cỏ cây hoa lá cứ thế trải dài, rộng mãi khiến tôi như lạc vào chốn thần tiên rộng lớn mênh mông, kỳ vĩ mà không kém phần yên ả. Dòng sông Ngô Đồng êm ả uốn lượn giữa trùng điệp những dãy núi đá hoang sơ, là con tuyến đường thủy đưa du khách đến các hang động xuyên núi. Hang Cả là hang dài và rộng nhất. Đây cũng là hang có nhiều nhũ đá đẹp buông xuống. Phía trong hang là những chùm nhũ đá óng ánh sắc màu và phản chiếu xuống mặt nước long lanh. Hang Hai là nơi ẩn chứa những nhũ đá muôn hình vạn trạng mà thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho nơi này, đặc biệt trong hang có những nhũ đá tựa như những bầu sữa mẹ ngọt ngào ngày đêm nhỏ nước mang theo sinh khí đất trời. Rời khỏi Hang Hai là Hai Ba. Đây là hang ngắn nhất, thấp nhất nhưng lại là hang hút gió nhất. Trong tiết thu mát mẻ ấy, chỉ cần ngồi thuyền, du dương theo âm thanh của đất trời sang thu, đắm say nhìn theo những cảnh đẹp như vừa mới cắt ra từ một bức tranh, cũng đủ làm tôi say mê đến thẫn thờ.

Khung cảnh bình yên với những cảnh đẹp thơ mộng, xen lẫn những nét đẹp của làng quê Việt thanh bình và lãng mạn mang đến một bức họa đồng quê với những mảng màu tự nhiên đẹp hơn bất kỳ màu sắc nào mà con người tự pha trộn.

Tận hưởng thiên nhiên yên bình của chốn đồng quê nơi Tam Cốc, ngắm chút hoàng hôn buông xuống phía chân trời xa xa trong tiết thu mát dịu mới thấy Tam Cốc là nơi tuyệt vời nhất để rũ bỏ những mỏi mệt của cuộc sống ồn ào. Tam Cốc những ngày đầu thu đã “nhuộm màu thương nhớ” nơi tôi, dệt nên một “mùa nhớ” gây thổn thức những trái tim yêu thiên nhiên, đất nước làng quê Việt.

Tin bài: Linh Linh